Chuyện cổ tích giữa Sài Gòn
Tôi vẫn tự nhận mình là anh và gọi bằng chú. Chuyện về chú ấy nhiều người biết. Bởi chú ấy không những giao du rộng mà hiện nay còn đồng thời làm giám đốc hai công ty, một Công ty xây dựng và một công ty luật. Nhưng tin rằng, chuyện kể hôm nay chắc ít người biết:

...Thấy ông chủ bước xuống từ chiếc xe hơi, cô gái đang lau nhà giúp mẹ, buông cán chổi vòng tay lễ phép:"Con chào ông chủ" "Chủ tớ cái gì!? Con cái nhà ai đến đây! "

Không biết ông ấy nói đùa hay nói thật!?

Mặt dù chỉ mới nhìn thoáng qua khuôn mặt ông ấy nhưng cũng đủ làm cô gái tim đập chân run, chạy vào bếp ghé tai mẹ hỏi nhỏ: "Ông chủ là em bác Năm Cam hả mẹ?" "Sao con hỏi vậy" "Nhìn ông ấy sẹo dọc ngang khuôn mặt, con nghĩ ông ấy đã từng là dân đâm chém" "từ ngày được ông nhận vô làm mẹ chưa nghe ai nói, và càng không dám hỏi về nguồn gốc những vết sẹo ấy. Hơn nữa chuyện riêng tư của ông chủ không nên chạm vào. Tuy nhiên, nhìn thế thôi nhưng cả hai ông bà hiền khô, và còn thương người nữa, ổng người Xứ Nghệ vô đây lập nghiệp cũng lâu rồi".


Lời nhận xét của mẹ nó được kiểm chứng ngay trong bữa cơm đầu tiên mà nó được ngồi cùng mâm với vợ chồng ông chủ, vừa bước vào bưa ăn, ông chủ hỏi "Con thứ mấy của cô út đây?" rồi sau một loạt câu hỏi nào là, "bây giờ ở cùng ai? Nhà trọ cách đây xa không, học lớp mấy, học có giỏi không... Cuối cùng không biết nói đùa hay thật, bảo ông"Kể từ ngày mai nếu cháu được điểm 10 bác thưởng 200 ngàn, điểm 9 là 100 ngàn, điểm 8 là 50 ngàn". Cả nhà ai cũng nghĩ có chén rượu vui nên ông nổi hứng nói vậy. Nào ngờ, một tháng sau ông bảo cô út "Đã tháng nay sao không thấy con bé mang điểm đến nhận thưởng" Dạ, ông chủ nói thật ạ ", "Cô ở trong nhà này bao nhiêu năm trời đã thấy tôi nói dối khi nào chưa?" "Dạ, nếu vậy em bảo chiều cháu mang đến để ông kiểm tra ạ".


Sau bữa cơm tối, ông bảo cháu mang tất cả các bài kiểm tra ra phòng khách, lật từng trang, có lúc ông dừng lại, nhíu mày, cuối cùng ông chỉ cho nó lỗi của từng bài. Cô bé ngạc nhiên ngước nhìn ông chủ "Ông cũng biết giải những bài toán này ạ?" "Cháu nghĩ bác là người thế nào mà không giải được"?


Cô bé hồn nhiên đáp: "Cháu nghĩ ông chủ như bác Năm Cam ạ! Văn hóa chỉ lớp 5"

Ông chủ quay sang ôm bé vào lòng và cười như chưa khi nào được cười. Thấy thế mẹ cháu chạy ra hỏi có chuyện gì, "Con bé này bảo tôi như Năm Cam!".


Cô út vội quì sụp trước mặt ông chủ: "Mong ông tha thứ, cháu nó còn nhỏ dại".


"Không sao, tôi quí con bé này rồi đấy, nó rất thật thà! Nhưng cháu học như thế này thì khi nào nhận được tiền thưởng của bác, thôi, bác nâng mức thưởng lên một trăm, điểm 10 thì thưởng ba trăm, cứ thế..."


"Dạ cháu thấy khó lắm ạ, vì sau thời gian học ở trường cháu còn phải Síp hàng cho một nhà hàng nên không có thời gian học thêm ạ".


Rồi cứ thế, cô bé năng lui tới nhà ông chủ để giúp mẹ hơn. Những vết sẹo ngang dọc trên khuôn mặt ông chủ không còn là nỗi ám ảnh tâm trí nó như những ngày đầu giáp mặt. Nó thấy thật thân thiện và để không phụ lòng ông, nó thi đậu một lúc vào hai trường đại học danh tiếng. Trong khi con trai ông thiếu mất một điểm, ông thừa điều kiện để cho vào trường, nhưng ông đã tuyên bố thẳng thừng với con trai "Học cho con chứ không phải học cho bố, chưa đậu thì học lại sang năm thi cho đậu".


Nó biết tính bố nên không dám nói gì thêm, bởi thế nên ra trường sau con gái cô Út một năm...


Buổi họp gia đình hôm nay có mời thêm cô Út và chồng cô ấy tham gia, mở đầu ông chủ hỏi: "Thế nào, hai đứa đã suy nghĩ chắc chắn chưa, có thật sự yêu nhau không, hay lại ba bảy hai mốt ngày..."


Vừa nghe thế, cô Út vội quỳ sụp trước mặt ông chủ van xin: "Xin ông tha lỗi, con bé nhà con trẻ người non dạ, nó không biết phận con sen con ở nên làm điều phạm thượng, dám nhận lời yêu con trai ông chủ. Ông chủ thương vợ chồng em như thế là phúc to lắm rồi, nếu không có ông chủ thì làm sao gia đình em có ngày hôm nay..."


Vợ ông chủ ngắt lời : Cô Út để cho hai đứa nói đã nào! Sau khi cậu con trai trình bày xong, cô gái nhỏ nhẹ: "Dạ, nếu anh Quý thật lòng thương con thì con không dám từ chối ạ!"

Nãy giờ chồng cô Út ngồi im, nghe con gái nói xong cũng góp lời: "Từ ngày được ông chủ nhận vào làm công nhân, vợ chồng em không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xẩy ra, nay chuyện đã như thế này em chẳng biết nói gì hơn, không riêng vợ chồng em mà nhiều người cũng khó tin. Mọi sự do ông bà quyết định.


Ông chủ kết thúc cuộc họp: Như vậy là không có ai phản đối gì, giao cho hai bà chọn ngày lành tháng tốt để tổ chức cho hai con. Năm nay đã 64 tuổi rồi, thấy trang lứa họ có cháu bồng cũng thèm lắm!


Và cũng từ nay xin cô chú đừng gọi tôi là ông chủ, cách đây hơn ba mươi năm tôi không bằng cô chú bây giờ ấy chứ. Từ nay chúng ta đã là thông gia, vợ chồng tôi nhiều tuổi hơn nên cứ gọi là anh chị. Cô không mặc cảm gì chuyện con sen con ở cả. Mà từ khi cô Út bước chân vô nhà này làm việc, tôi gọi cô là "quản gia", chưa bao giờ gọi cô là osin hay con ở cả, cô đối với gia đình này rất quan trọng, quan trọng đến mức mà cô cho ăn gì cả nhà ăn nấy. Đến bữa cả nhà cùng quây quần bên nhau. Thậm chí có hôm quên mang chìa khóa cửa, tôi còn phải chờ cô mở cửa mới được vào nhà".


Nghe chồng nói thế, vợ ông chủ bảo: "Được rồi! lúc nào cũng hài hước được" "Hài hước đâu, em thấy không đúng vậy sao?" "Vẫn biết đúng vậy nhưng sợ cô Út không hiểu lại phật lòng".


Cô Út không hiểu được đâu, Không những cô Út mà rất nhiều người dù là bạn học, bạn công tác, nếu có biết về chú ấy cũng chỉ biết một góc rất nhỏ của cuộc đời đầy gian nan sóng gió của con người ấy.


Sau 4 năm sống chết với mặt trận Miền Đông, đất nước thống nhất được chọn đi đào tạo dài hạn lớp cơ trưởng máy bay. Trong một chuyến chở đồng đội ứng cứu một đơn vị trên mặt trận Tây Nam, chiếc trực thăng dính đạn quân Ponpot nổ tung trên bầu trời Niếc- lương. Một tháng sau tỉnh lại hỏi thăm thì được biết 13 người đi cùng không ai sống sót, bản thân bị vỡ hộp sọ, vỡ gan.. xương chân trái gãy làm ba, chân phải bác sĩ quyết định cắt bỏ "các bác cố giữ lại chân cho em, nếu quyết định cắt bỏ thì em nhận cái chết", thương tình bác sĩ giữ lại, tuy nhiên cũng mất hai năm trời lê la hết viện này viện khác.


Năm 1988 ra quân với đôi chân tập tễnh và cái mặt chằng chịt vết sẹo như dân đâm thuê chém mướn. Về quê để lại cho bố mẹ chiếc sổ thương binh với mức trợ cấp thương tật mất sức 81%, lên tàu trở lại Sài gòn với kinh nghiệm đúc kết được "Ở Sài gòn nếu không nghiện ngập, chỉ cần chịu khó là không chết đói". Mở đầu sự nghiệp bằng việc rửa xe thuê. Rồi với kiến thức chuyên môn về điện tử trong mấy năm học lái máy bay, đêm về đi sửa đồ điện dạo...và rồi gặp được người đàn bà mà lâu nay thỉnh thoảng làm thơ tặng. Nhiều người nói đùa:"Nịnh vợ nhất là PHQ" Ai hiểu mới thấy đó là những tình cảm chân thành chú ấy dành cho vợ, và cả mẹ vợ chú ấy nữa!


"Nếu không có hai người đàn bà ấy chắc gì có ngày hôm nay"- đó là lời bộc bạch của chú ấy với tôi. Rất tiếc vô Sài gòn lần này không gặp hai người đàn bà ấy, đặc biệt là cô Bạch Tuyết, để xem cô Tuyết, Bạch đến mức nào!?


Để làm tốt giám đốc của hai công ty. Chú ấy lại làm thí sinh lớn tuổi nhất trường ĐH luật Tp HCM, nhận tấm bằng cử nhân luật khi bước sang tuổi 62.


Tôi hỏi: Đã trở thành đại tư sản như vậy, ở cái tuổi cần dưỡng sức, hưởng thụ, cần chi đày đọa mình nữa!?


"Làm kinh doanh là phải nắm luật, nếu không nắm luật lơ mơ công sức bao nhiêu năm trời đổ sông đổ biển, thậm chí còn ngồi bóc lịch. Em mở thêm công ty luật cũng giúp đỡ người dân! Dân không nắm luật vừa khổ cho cả chính quyền và khổ cả bản thân. Mở công tty luật mà không có bằng cấp nói ai nghe".


Chuyện về PHQ nếu viết đầy đủ phải là cuốn sách dày vài ba trăm trang.


Với bài viết này hy vọng nói lên chút ít về ý chí, về cái tâm và cái tầm của một thương binh từ cõi chết trở về!


27/10/2020 ĐHH


 
Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
60%
 
10%
 
5%
 
23%