Hạnh phúc vớt vát
 

Gã hiền lành như đất, lại nhỏ thó, đen đủi, quê mùa..., vậy mà tự nhiên gã vớ được cô vợ xinh xắn, cao ráo, trắng trẻo, lại khôn ngoan, lanh lợi, khiến ai cũng vừa mừng, vừa lo, và không khỏi ngạc nhiên…


Vừa quen gã được một tháng, cô ấy đòi cưới luôn, với lý do "cưới chạy tang", vì mẹ cô đang ốm nặng... Lấy nhau mới được sáu tháng, vợ Gã đã đẻ thằng cu bụ bẫm, kháu khỉnh, với mớ tóc dày, loăn xoăn, đen nhánh... Vợ gã loan tin khắp thiên hạ rằng "Thằng bé đẻ non".


Cả họ nhà gã đến thăm cố bấm bụng, tấm tắc khen "Thằng cu giống bố quá!"


Gã vui lắm, cứ mủm mỉm cả ngày, và hùng hục, tất tưởi, chạy ngược chạy xuôi, chăm bẵm hai mẹ con từ A đến Z. Gã sung sướng nâng niu, chiều chuộng, cung phụng cô vợ vừa xinh đẹp, giỏi giang, lại nặn khéo cho gã thằng cu, khiến cô vợ suốt sáu tháng ròng chỉ cần ngồi yên trên giường ôm thằng cu, thi thoảng vạch ti cho nó bú, còn mọi việc cứ để gã lo...
 


Từ giờ gã tha hồ ngẩng cao đầu với thiên hạ với danh hiệu "Tốt số".


Càng lớn nó càng đẹp giai, ăn chơi hoang toàng, ngỗ ngược, phá phách, chả chịu học hành gì…


Ai cũng xì xèo, bàn tán... Họ nhìn hai mẹ con nhà nó, như bà Hoàng và Công tử, xúng xính quần là áo lượt, môi son, má phấn, rồi lại nhìn sang gã với ánh mắt thương hại, bởi gã giống thằng hầu chạy theo xách dép cho mẹ con nhà nó…


Những lời xì xèo, bàn tán rồi cũng đến tai gã. Gã cố cười thật tươi, hòng xua ngay những lời dị nghị, ánh nhìn soi mói... Gã nhận đã "ăn cơm trước kẻng với cô ấy" và "phá trinh cô ấy". Vậy là chấm dứt những lời ì xèo thiên hạ, chỉ còn lại những ánh nhìn ái ngại quẳng về phía gã…


Việc đối đáp với thiên hạ coi như xong. Chỉ còn tấm thân còm nhom, đen đủi của gã luôn phải chống chọi tai tiếng, dị nghị như những mũi kim đâm nhói tim, óc, mà vẫn phải cố tỏ ra vui vẻ, thỏa mãn. Nhiều lúc gã nghĩ đến chặng đường dài tiếp theo mà cảm thấy khó trụ nổi, bởi lúc nào cũng văng vẳng bên tai, in hằn vào bộ não trong cái đầu nhỏ thó của gã ...


Một ngày, gã quyết tự lần mò, chắp nối các sự việc từ ngày vừa quen vợ gã đến khi thằng bé ra đời. Gã khẳng định được thằng bé không phải con mình. 


Gã đau lắm, nhưng không dám nói ra, lại càng không dám thử ADN. Nhiều đêm gã trằn trọc, đau thắt ruột thắt gan... Thôi cứ để yên, gã còn được tiếng khen, còn được sĩ diện với cả làng cả nước, rằng "Vợ đẹp, con khôn"; "Trông thế mà giỏi!", ... Nếu nói ra, cả thiên hạ sẽ cười vào mặt gã, rằng "Thằng ngu, thằng hèn...!"; "Thằng ăn ốc, thằng đổ vỏ"; "Thằng nuôi con thiên hạ"... Còn gã sẽ mất ngay thằng cu đẹp giai ngời ngời, có khi mất luôn cả cô vợ xinh đẹp nữa…


Vậy mà, cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Gã càng cố nín nhịn, sống tốt bao nhiêu thì thằng con càng hoang toàng, hư đốn bấy nhiêu. Nó chơi bời lô đề, cờ bạc, rượu chè be bét, lại còn chơi cả ma túy đá nữa... Gã phải nghiến răng bán căn nhà duy nhất trả nợ cho nó khỏi ngồi tù.


Con vợ tưởng gã không biết gì, vẫn ra oai, vênh vác, coi thường gã, nào đần đù, nào xấu xí, bất tài... Hơi tí mẹ bênh con trai chằm chặp, khiến thằng con vào hùa với mẹ nó, coi gã chẳng ra gì. Gã vẫn nghiến răng chịu đựng cái sự "Tốt số" bất đắc dĩ của mình, và luôn tự vấn an mình " Thôi thì, đã trót phải trét cho đến hết kiếp vậy!".


Rồi một ngày, thằng con trai độc nhất chơi ma túy đá bị bắt. Không còn cách nào khác, đành để nó ngồi tù, bởi căn nhà duy nhất đã bán. Mẹ nó chán đời, liên hệ với người tình cũ chính là bố đẻ thằng con trai, rồi bỏ đi với người ấy, bởi ông ấy hứa sẽ chạy chọt, lo lót cho nó ra trại sớm.


Còn một thân một mình, không vợ, không con, không nhà không cửa, gã chán đời lao vào rượu chè say sưa tối ngày cho quên hết sự đời cay đắng, trớ trêu. Cuộc đời Gã còn ý nghĩa gì nữa đâu.


Bạn bè thương tình mai mối cho gã một cô lỡ thì, xấu người, nhưng tốt nết. Thôi thì giời cũng thương, cuối con đường họ đã tìm được nhau. Họ về sống với nhau, nương tựa vào nhau, cùng chia sẻ buồn vui hai mảnh đời khốn khổ. 


May mắn thay, cô vợ sinh cho Gã thằng con trai giống bố như đúc khuôn. Vậy là ông Trời đã thấu, bù đắp cho con người cả cuộc đời vất vả, thiệt thòi, có được sự may mắn. Lần đầu tiên trong cuộc đời gã cảm nhận được hai chữ hạnh phúc, lần này là hạnh phúc vẹn tròn, và sự tốt số đích thực.


Hang Thu


Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
57%
 
10%
 
5%
 
26%