Kẻ trốn chạy

Gã cao to, đẹp zai, khéo tán, lại Galant. Nhìn thấy gái là mắt Gã sáng rực, nhấm nháy, gật gù lia lịa…


Nghề của Gã hay phải đi theo công trình, xa vợ con, vậy nên bằng mọi giá, Gã phải tán bằng được em nào đó tại nơi công tác để có cái sử dụng tạm trong thời gian xa nhà. Bởi thế, đi đến đâu là Gã có người yêu đến đó, làm người ta liên tưởng đến vàng rắc đánh dấu đường cho hồn về…


Từ khi lấy vợ xong, Gã đi công tác đến chục nơi, nghĩa là đến thời điểm đó Gã đã và đang sở hữu khoảng mười em.


Ngay tối đầu tiên đến nơi mới, Gã ra quán nước vỉa hè ngồi hỏi han, nghe ngóng tình hình thời sự làng bản, thôn xóm, phố phường ... Sau đó Gã lang thang thị sát đường ngang, ngõ tắt, ngách hẻm…


Cứ hễ nhìn thấy em nào có vẻ "vừa miếng" đi ngang qua là mắt Gã lấp lánh tia lửa chỉ muốn phóng ngay vào em ấy. Rồi Gã giả vờ dò la sơ yếu lý lịch em, và tìm mọi cách tiếp cận.

Gã có đầy đủ tố chất của người đàn ông mà các em đang cần, nào hình thức, tri thức, công việc, tâm lý, săn đón, chiều chuộng, sẵn sàng tung tiền bao bọc các em, và tất nhiên Gã phải khai chưa hề cùng ai. Vì thế Gã đã nhắm em nào là chỉ có chết đứ đừ. Gã tính toán, căn chỉnh làm sao khi sắp xong công trình, cũng vừa đến lúc Gã cuốn gói hết mọi thứ, cao chạy xa bay, không ngoái đầu lại.


Lần này, Gã theo công trình tận vùng sâu vùng xa. Ngay ngày đầu tiên, Gã đã tia được một em xinh đẹp, tươi tắn như bông hoa rừng vừa hé nở. Gã giở bài tán tỉnh như mọi lần, và tất nhiên kết quả thành công mỹ mãn. Gã tha hồ ngốn ngấu "chiến lợi phẩm" ngon lành như chưa bao giờ "ngon" đến thế ... Vừa thưởng thức, Gã vừa tung bài "hứa hẹn" rằng "sẽ đưa em về quê ra mắt bố mẹ Gã, và xin phép cưới em... ". Em trong sáng, thơ ngây, chưa va vấp sự đời, nên yêu và tin tưởng Gã vô cùng. Em đáp lại Gã với tấm chân tình đầy nhiệt huyết, nồng nàn của nàng thiếu nữ mới lớn vừa tuổi trăng tròn. Gã cũng yêu em và thầm tiếc mình đã có vợ…


Một tối, hai đứa đang ngồi bờ đê, bỗng nghe tiếng cô bé ậm ọe... Tự nhiên, Gã lo lắng, hốt hoảng, mặt tái dại... Về nhà, Gã chưa biết xử lý ra sao... Cũng vừa lúc Gã phát hiện anh em nhà cô bé đó đầu gấu, hung hãn có tiếng cả vùng rừng núi này. Gã tưởng tượng ra cảnh chúng biết Gã là thằng dối trá, lừa lọc, sở khanh, xông vào tẩn Gã một trận thừa sống thiếu chết, rồi mang thả trôi sông ... Tự dưng Gã cảm giác nghẹt thở, nổi da gà, tứa mồ hôi hột giữa trời lạnh giá …


Gã tìm cách để cuốn xéo thật nhanh trước khi người nhà cô bé sờ gáy Gã. Ngay tối đó ăn xong, Gã trốn luôn. Trên người Gã độc chiếc may ô và quần đùi. Gã không dám mặc quần áo dài, không dám mang hành lý, tư trang, ngoài cái ví tiền và giấy tờ tùy thân, bởi Gã vẫn phải giữ nguyên hiện trường.


Gã chạy thục mạng trong bóng đêm. Nỗi sợ kia lấn át tất cả, mặc gai cào xước chân tay, tóe máu, bùn lầy ngập đến bọng chân... Gã thở hồng hộc, mặt mày xám ngoét, chân muốn khuỵu... Thần hồn nát thần tính, Gã luôn cảm giác có người đuổi đằng sau, tim Gã đập loạn xạ, thình thịch, thình thịch, hồn vía như trên mây ... Chạy vài bước Gã lại ngoái đầu phía sau, mặt mũi méo xẹo ... Khi đã chạy đến nơi an toàn, Gã mới dám thở phào…


Gã tung tin "đi công tác đột xuất" để em khỏi hàng ngày thấp thỏm chờ mong. Ngày đó làm gì có điện thoại, Internet như bây giờ. Chờ mãi, không thấy tăm hơi Gã quay lại, ruột gan em nóng như lửa đốt, em khóc thút thít, lòng đầy ắp nhớ thương, lo lắng…


Vài tuần sau, Gã tung tin tiếp theo là "đi công tác nước ngoài". Em lặn lội tìm đến cơ quan nơi Gã công tác, không ai biết tung tích Gã ở đâu. Em buồn thẫn thờ, tiếp tục chờ đợi, mong nhớ, khắc khoải, tính từng ngày mong Gã trở lại…


Vài tháng sau, Gã đành tung nốt bài cuối, rằng "Gã bị bắt đi tù...". Em thương xót Gã, khóc nức nở. Rồi em lùng sục người quen Gã hỏi han địa chỉ trại giam để thăm hỏi, động viên Gã, cũng không ai có thể trả lời em.


Còn Gã, tưởng tượng ra cảnh em thương nhớ Gã, khóc hết nước mắt, và một thân một mình chống chọi với tai tiếng, dị nghị, thị phi, bởi em mang trong mình dòng máu của Gã ngày một phát triển ... Và chắc chắn khi em biết được sự thật, em sẽ nguyền rủa, hận thù Gã vô cùng. Các anh của em mà lùng tìm được Gã sẽ xé nát trăm mảnh, đem bỏ vạc dầu mới hả dạ…


Suốt thời gian đó, Gã không tài nào ngủ được, bởi cứ hễ chợp mắt là hình ảnh em khổ sở, rách nát, lê bước với cái bụng to vật vã sắp đến tháng đẻ, nước mắt ướt nhòe gương mặt xinh xắn... Lần đầu tiên Gã thấy mình khốn nạn và ân hận vô cùng. Có đêm, Gã mơ thấy em cùng đứa bé trong bụng nhảy xuống dòng sông cuồn cuộn sóng quyên sinh. Lại có hôm, Gã thấy hai mẹ con vào hang sống như thú rừng, đen đủi, đói khát, rũ rượi ... Mỗi lần tỉnh cơn mê, mồ hôi Gã tứa như tắm, trống ngực Gã đập thình thịch…


Trời ơi, Gã không sao chịu nổi nữa. Chưa bao giờ Gã bị như vậy. Ngày chán ăn, đêm khó ngủ, đầy mộng mị... Cứ thế này Gã điên mất. Đầu Gã muốn nổ tung. Có nhẽ Trời Phật đang hành Gã vì tội của Gã nặng quá rồi. Giá như Gã chưa có gia đình, mà chỉ cần chưa có con, là Gã sẵn sàng bỏ tất cả để đến với em... Đằng này.... Ôi, trên đời làm gì có chữ "giá như", "giá mà".... Gã vò đầu bứt tai bất lực... Gã thầm hứa với bản thân rằng từ rày Gã xin chừa cái thói tán tỉnh, lừa lọc phụ nữ. Đêm đêm, Gã nghe Phật Pháp cho nhẹ lòng, thanh thản, và luôn miệng cầu mong em ở nơi đó an lành, yên ổn…


Cho đến một ngày, Gã vô tình gặp người đồng nghiệp ở chốn xưa. Hỏi thăm mới biết em đã xây dựng gia đình, và đang sống hạnh phúc cùng người chồng hiền lành, tử tế, hết mực yêu thương vợ, con ... Gã thở phào nhẹ nhõm!


Gã nung nấu ý định trở lại thăm em, nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại Gã không muốn khuấy động cuộc sống hạnh phúc, yên bình của em. Vậy thôi, để em ngủ yên với những kỷ niệm vui buồn, đào sâu chôn chặt tận hang cùng ngõ hẻm của con tim từng tan nát, vỡ vụn, mới hồi sinh ... Gã tự hứa với lòng mình, rằng từ nay sẽ thay đổi, sẽ sống tử tế, trong sạch. Cầu mong Trời Phật ghi nhận sự sám hối của Gã, để Gã sống yên ổn đến cuối cuộc đời.

Hang Thu

 


Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
59%
 
10%
 
5%
 
24%