Một tuần làm vợ

Chị lấy chồng từ năm 17 tuổi. Chỉ là hàng xóm cùng làng có biết đến nhau thôi, chứ chẳng yêu đương nhau ngày nào. Anh chắc hơn chị một tuổi. Vì bị gọi đi nghĩa vụ quân sự đột xuất, do có đợt tổng động viên, mà chỉ báo trước chưa đầy một tháng, nên mẹ anh vội hỏi cưới vợ cho anh trước khi nhập ngũ.

Mẹ anh chỉ có mình anh là con. Cha anh hy sinh trong chiến dịch Điện Biên Phủ 1954 , khi anh mới tròn 2 tuổi. Bà ở vậy nuôi con từ tuổi 20. Nên giờ nghe tin anh phải nhập ngũ trong thời buổi chiến tranh đang ác liệt thế này, bà giục anh phải lấy vợ ngay. Nếu chẳng may có gì xảy ra , thì may ra còn có người nối dõi…


Thế nên bà vội hỏi cưới chị cho anh. Từ lúc hỏi đến khi cưới chị về nhà có mười ngày. Ở với nhau được đúng một tuần thì anh lên đường ra trận.


Tám tháng sau thì có giấy báo tử về nhà!


Chắc mẹ và chị đau đớn lắm !


Thật sự đáng thương xót cho người đã mất ở tuổi thanh xuân, nhưng đáng thương hơn là người thân của họ còn phải vật vã đớn đau vì thương người thân mất sớm, rồi lo toan gánh nặng cuộc sống gạo tiền. Những người vợ trẻ tuổi xuân còn phơi phới mà đã làm thân gái góa, đêm khuya gối chiếc chăn đơn...Và bao cám dỗ của cuộc sống...


Dù có được yêu hay có yêu anh không thì anh cũng đã gắn chặt với cuộc đời chị rồi! Sự đau khổ của chị, suy nghĩ, nhớ thương, thèm khát chồng, hay buồn khổ vì cuộc sống vất vả, nghèo túng, cô đơn, trách nhiệm với gia đình nhà chồng, tương lai của chị ra sao...


Không hiểu những đêm dài chị có mất ngủ vì những suy nghĩ ấy không nữa nhỉ?


Nhưng may quá cho mẹ anh, con dâu bà may mắn, nên đã mang thai đứa cháu nội cho bà, nên cũng an ủi nỗi đau một phần...


Hôm chị đau đẻ, bà không hay biết vì sang chơi hàng xóm. Khuya về đến ngõ nhà, đi qua đống rơm, nghe tiếng ọ ọe như con mèo rên, bà vội ghé vào thì thấy con dâu nằm đó, vừa đẻ rơi ra đứa trẻ. Bà vội ơi ới gọi hàng xóm đến, cắt rốn đứa trẻ, bế mẹ con chị vào nhà.


Nửa giờ sau, chị lại đau vật vã, bà sờ bụng chị, thấy cuồn cuộn như còn đứa nữa, vội ới người chạy gọi bộ đội đang đóng quân trong làng đến giúp. Quả đúng thật, bé trai nữa chào đời!


Nửa đêm, cả bốn mẹ con bà cháu đang ngủ say, chợt chị gọi:

- U ơi, có cái gì như bàn tay nó thò ra này, u ...!


Bà chạy tới xem , thì đúng bàn tay tí tẹo đang vẫy vẫy...Hoảng quá , bà lại chạy vội đi gọi bộ đội.

Và chị cùng hai đứa trẻ vừa sinh được xe ô tô của bộ đội chở lên cấp cứu ở bệnh viện tỉnh. Đứa trẻ thứ ba là gái, bị ngôi ngang sa tay (theo chuyên môn y tế gọi thế) được đỡ ra tốt đẹp! Mấy mẹ con nằm viện một tuần, rồi về nhà.


Thời gian trôi đi, các con dễ nuôi và cứ lớn khôn. Bà, mẹ cấy lúa trồng khoai, mò cua bắt ốc hàng ngày nuôi con cháu. Thỉnh thoảng có hội làng hay giỗ đám thì làng xóm gia đình có khuấy động đôi chút. Cuộc sống vất vả lam lũ, mưu sinh cuốn hết thời gian của họ, những người dân quê ấy! 


Không biết họ có thời gian mà yêu đương, buồn khổ, tủi phận, xót xa, đau đớn... cho thân phận của mình không nhỉ ?...Nếu họ không có thời gian, hay không có cảm xúc sâu sắc, thì cũng là điều may mắn cho họ đấy chứ nhỉ? Vì "biết nhiều khổ lắm, ai ơi !" 


Tôi gặp chị có một lần, mà về cứ nghĩ ngợi và thương những người phụ nữ ở quê ấy lắm. Như mẹ chồng chị góa bụa ở tuổi 20, như chị đó, mới 17 tuổi đầu, chẳng biết yêu đương là gì cũng gật đầu lấy chồng. 


Biết chồng đi bộ đội sẽ hi sinh mà cũng đồng ý. 


Chồng mất rồi, một nách 3 con, tuổi xuân vùi chôn với vất vả mưu sinh. Tôi phục họ lắm, và thương họ nhiều, mong họ đừng suy nghĩ nhiều cho đau khổ thêm. Cứ sống vô tư thế đi, tìm niềm vui cuộc sống bên những đứa con và trách nhiệm với gia đình, xã hội. 


Tôi còn biết nhiều người phụ nữ còn ở vậy thờ chồng, thờ người thương, và chăm sóc cho cha mẹ chồng, khi chồng hy sinh, dù họ chưa có với nhau đứa con nào để ràng buộc, trách nhiệm. Họ thật giỏi chịu đựng, giỏi hi sinh bản thân, sống cam chịu quá. Thật đáng thương và cảm phục.


Có phải họ sống ở quê nên sợ điều tiếng, hay người nhà quê họ ít cảm xúc. Cuộc sống đơn điệu, vất vả quá nên chẳng còn thời gian suy nghĩ thoát khỏi khổ đau, để hướng tới một tương lai tươi sáng hơn cho mình nhỉ?...


Vân Phương


Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
60%
 
10%
 
5%
 
23%