Số phận một con người
Mấy hôm nay, nhiều người bạn nhắn tin, gửi cả clip kể về những thân phận khó khăn, cùng cực trong bạo dịch. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Đăng lại câu chuyện đã viết cách đây gần một năm...

Anh ấy tên là Kh., vì sao tôi giấu tên, đọc đến cuối các bạn sẽ hiểu.

Tôi quen anh qua sự giới thiệu của một người bạn thân khi chúng tôi về Đà nẵng, khoảng năm 1994- 1995 thì phải.




Anh cởi mở, chân thành và vô cùng hào sảng khi tiếp chúng tôi. Hoá ra anh từng là thuỷ thủ tàu viễn dương, lớp người, (tôi có nhiều bạn cùng lớp như thế ), tiêu tiền khác hẳn chúng tôi, những người làm khoa học nhưng không có gì để làm ở cái thời buổi khó khăn đó.

Nhìn anh tôi không thể đoán được tuổi. Từ con mắt trở xuống đó là một đứa trẻ con hoàn toàn, má bầu bĩnh, môi đỏ mọng. Nhưng đôi lông mày đậm và xếch ngược như Trương Phi kia lại làm người ta cảm thấy hơi sờ sợ, không hiểu người này lành hay dữ.
Một con người kỳ lạ, tôi nghĩ.

Nhưng nghe anh kể chuyện, khi chúng tôi ngồi trong quán cạnh bờ biển, tôi biết là tôi nhầm, đó là con người vô cùng kỳ lạ mới đúng.

‘’Mình trông thế này thôi, anh nói, nhưng chắc Thành không tưởng tượng được, đã ba lần quay trở về từ cõi chết!

Mình từ năm 14 tuổi đã theo chú lên sống trên rừng Trường Sơn, ở một đơn vị bộ đội địa phương. Không hề thấy khổ, chỉ thấy rất vui khi được mặc quần áo bộ đội, ăn cơm bộ đội.
Bữa đó đơn vị bị trúng bom B 52, hình như hy sinh gần hết, mình bị hắt lên một cành cây, quần áo cháy hết.

Tỉnh lại khi một nhóm thám báo nguỵ tìm thấy, băng bó. Tui đi kiếm củi bị bom, nói được câu đó rồi lại ngất đi.

Chắc họ tin vì thấy mình quá nhỏ, cho lên trực thăng chở về bệnh viện Đà Nẵng.

Có một cô bác sỹ Mỹ rất có cảm tình với mình, ngỏ ý muốn đưa về Mỹ sống. Thì cũng được, theo việt cộng đủ rồi, thử theo Mỹ có sao đâu.

Nhưng có anh lính cộng hoà nằm giường bên cạnh thì thầm: Mày cẩn thận, tao nghe nói tụi nó kiếm trẻ con mồ côi đưa ra hạm đội 7 làm thí nghiệm đó.

Thế là ngay trong đêm, với bộ đồ bệnh nhân, mình trốn về nhà người thân với ý định sẽ tìm về đơn vị’’.

Chắc cuộc đời sẽ khác lắm nếu mình không tin anh lính kia, anh cười, mắt nhìn xa xăm ra biển.

‘’Trên đường tìm cách quay lại đơn vị mình bị lính Hàn Quốc bắt vì không có giấy tờ. Bị nhốt chung với dân làng mà ở đó hơn một đại đội lính Hàn bị bộ đội mình tiêu diệt.

Sáng hôm sau, mọi người bị đưa ra một cánh đồng, bị bắt nằm thành hai hàng và thông dịch viên nói: Đây sẽ là sự trả thù cho những người lính Hàn chết trận.

Ở đầu đằng kia có tiếng xe tăng gầm rú, mình nhận ra là mọi người đang nằm ở rãnh mà xe tăng sẽ đi qua.

Thật kinh khủng. Tại sao lại có thể chết đau đớn đến như vậy!’’

Anh bỗng rùng mình. Tôi cùng rùng mình theo anh, không biết vì câu chuyện hay vì gió lạnh từ biển thổi vào.

‘’Thành biết không, tự nhiên mình khao khát sống tột độ, muốn hít thở không khí này, muốn ngắm nhìn bầu trời này..., và thay vì úp mặt xuống đất như mọi người, mình nằm ngửa ra, miệng hát vu vơ gì đó.

Đang thấy đám mây trắng trôi qua chợt có một gương mặt quắt như chuột hiện ra, nó nói : Kh. hả mày?

Thì ra là Tám ‘’cò’’, một người cùng đơn vị đã chiêu hồi.

Nó chạy ra phía các sỹ quan Hàn nói gì đó, rồi quay lại lôi mình ra, vừa tát tai vừa hét: “Mày đi đâu để chú thím tìm muốn đứt máu, đồ mất dạy!”

Chắc cậu ta thương, hồi ở đơn vị hay nhường cơm, mình nhỏ ăn không hết xuất, nói với đám lính là: “Thằng này là em con bà di tui, bỏ nhà đi bụi!”

Mình sẽ không kể những gì sau đó đâu, nhưng đó là những gì khủng khiếp nhất, đau thương nhất mình biết từ cuộc chiến tranh này’.

Đôi mắt như trẻ thơ của anh chợt đỏ hoe: Nơi chúng mình đang đứng đây, mảnh đất Quảng này, thấm đẫm máu của nhiều người lắm Thành ạ.

‘’Rồi mình cũng về được đơn vị và cùng mọi người đi đến ngày cuối cùng của cuộc chiến".

Anh im lặng hồi lâu như cho những cảm xúc trong mình lắng xuống, đôi mắt nhìn vô định ra phía biển. Tôi nín thở linh cảm rằng ly kỳ của con người này còn ở phía trước.

‘’Không bao lâu sau ngày thống nhất đơn vị lại hành quân sang đất Campuchia đánh Pol Pot, và Thành có tưởng tượng được không, mình và hai cậu lính trẻ nữa bị tuyên án tử hình vì tội bắn bò của dân.

Tụi mình bị trói vào cột. Mình nhìn hai thằng lính mới gày gò, áo quần tả tơi, chỉ kịp nói: "Anh xin lỗi hai đứa nhé", trước khi bị bịt mắt, bịt mồm.

Khi đi qua những người lính sẽ bắn tụi mình thấy mắt ai cũng đỏ hoe đầy thương cảm.

Lúc đó đói lắm. Vì bộ đội tiến nhanh, hậu cần không theo kịp, nên đói.

Khi thấy mấy con bò lạc đi lang thang mình rủ hai đứa bắn, xẻ thịt, mang về đơn vị và nên nông nỗi này.

Ngưới sỹ quan đang cố đọc dõng dạc quyết định xử bắn bỗng khựng lại, chỉ nghe thấy tiếng ai lao xao, rồi băng bịt mắt được mở ra, quyết định mới: Chỉ giam, không bắn!’’

Nếu không phải chính tai mình nghe câu chuyện chắc tôi sẽ chẳng bao giờ tin. Tự nhiên tôi ngồi xích vào anh, chạm tay vào tay anh dường như để cảm nhận rằng bên cạnh tôi là một người bằng da bằng thịt chứ không phải thiên thần nào trong chuyện cổ tích.

"Mình giải ngũ. Sau đó có người quen xin cho làm phụ bếp trên tàu viễn dương. Cuộc đời thay đổi từ đó.

Thật là lạ, chưa làm bao giờ mà mình buôn gì cũng trúng. Lời thậm chí 3, 4 lần, có lúc 10 lần. Tiền nhiều vô kể.

Có hôm đang ngồi trong một cái quán như thế này, chợt nghe hai ông cháu hát rong, ông vừa hát, vừa đàn, cháu gõ mõ đệm. Bài hát buồn đến tan nát, gợi nhớ những ngày chiến tranh.

Xúc động quá mình lại gần và đưa cho cụ 40.000đ (bằng lương cán bộ mới ra trường) làm hai ông cháu sửng sốt.

Bất ngờ, ông cụ chắp tay, quỳ xuống, hai hàng nước mắt chảy dài...

Mình đỡ ông dậy và nói: Đừng làm vậy ông. Người xứ Quảng mình đừng khi nào và đừng vì cái gì mà quỳ xuống, ông nhé!’’

Đôi mắt anh ánh lên một niềm kiêu hãnh vô bờ, một ý chí vô bờ, và phải chăng vì thế anh đã từng ấy lần ngạo nghễ bước qua cái chết.

Chia tay nhau, chúng tôi nhiều năm không gặp lại. Rồi một lần, anh bạn tôi hỏi: ‘’Thành còn nhớ Kh. ở Đà nẵng không?’’

Nhớ chứ, hồi này anh Kh. sao rồi, tôi nói.

‘’Kh. tệ lắm, làm ăn thất bại, vợ bỏ đi với người khác, thương lắm".

Lần chót, anh ấy làm một cái lễ lớn khấn trước bàn thờ ông địa: Con bao nhiêu ngày tháng thờ Ông, xin Ông lần này là lần cuối. Nếu vẫn không thành, con sẽ đốt bàn thờ nầy.

Việc không thành, Kh. đốt bàn thờ và bỏ lên Tây nguyên”.

Tôi nghe mà sửng sốt. Rồi nghĩ lại,con người anh ấy là thế. Rồi anh ấy sẽ sống lại như bao lần thôi.

Bẵng đi một thời gian, có một hôm, một số lạ gọi vào máy tôi. Định không nghe nhưng linh tính có điều gì tôi lại bấm máy.

Ở đầu kia: "Mình Kh. đây, đang đứng trước cửa nhà Thành nè".

Anh hình như không già đi mấy, chỉ ăn mặc xộc xệch, không bảnh bao như lúc tôi gặp lần đầu.

Anh xuống gặp tôi rủ tham gia vụ mua bán thiên thạch trên Tây Nguyên, giọng tràn đầy tin tưởng vào sự đổi đời, có thể lần chót và mãi mãi, đôi mắt anh bảo thế.

Tôi nghe hết rồi từ tốn giải thích cho anh những sự dối trá của việc này. Cách đây hai năm, một người thân với gia đình tôi, là giám đốc một nhà máy quốc phòng lớn, đã mất căn biệt thự Q1 cũng vì chuyện này.

Tội nghiệp Kh., anh nghe xong im lặng hồi lâu, rồi bật cười nhẹ đầy chua chát: "Hèn gì nghe mình nói sẽ rủ một người em là tiến sỹ ngành hạt nhân làm ăn cùng, chúng nó cứ sường sượng.’’

Anh uống miếng nước rồi chuyển sang chuyên khác: "Bữa rồi đang thất thểu trên đường, tự nhiên có đoàn xe có còi hủ đi qua và đột ngột dừng lại. Thành biết minh gặp ai không, Ng. bạn hàn vi của mình.

Khi hắn mới là công chức quèn mình đã nhiều tiền lắm. Hắn sửa nhà mình mua cho toàn bộ nguyên vật liệu, xong lại cõng từng bao xi măng giúp. Mình to khoẻ, hắn ốm nhom à!

Thật là quả đất tròn. Hắn ngạc nhiên hỏi mình: Anh Kh., anh đi đâu lang thang trên Tây nguyên này? Thôi, tôi vội, anh cầm cái này nhé. Và rút trong áo vét một chiếc phong bì dầy, đưa tôi.

Một giây ngập ngừng, tôi nói khẽ: Không may, đời tôi mất hết rồi, chắc chỉ còn cái gọi là danh dự, anh để tôi giữ lại cái đó nhé.

Thôi lúc nào ra Hà Nội ghé tôi đi, giờ tôi phải đi, anh ráng khoẻ nghe, Ng. nói nhanh, lên xe cũng nhanh, và đoàn xe lại hú còi lao đi.

Ôi, thế ông Ng. là bạn anh à, tôi ngạc nhiên hỏi.

Anh ngúc ngắc cái đầu không ra gật,không ra lắc.

"Cái phong bì dầy lắm, không biết tiền Việt hay đô nữa. Thành biết không, trong túi mình lúc đó còn đúng 50.000 đ.

Thôi, mình đi đây cho kịp, lúc nào có gì hay cho phép mình điện thoại nhé, Thành’’.

Xem thêm:

Ký ức về một trận đánh
Nhìn theo bóng anh đang đi men theo hàng me ven đường tôi thấy thương vô hạn. Tôi có lén bỏ vào cái túi cũ trên vai anh một ít tiền, chỉ mong anh đừng phát hiện sớm mà quay lại trả, nó có lẽ không làm tổn hại cái mà anh đang giữ gìn, danh dự, đâu anh. Cố lên anh, tôi tin anh sẽ vượt qua được tất cả, như bao lần.

P/s: cách đây không lâu, người bạn tôi điện thoại: "Anh Kh.c.hết rồi Thành ạ".

Lê Kiên Thành
Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
58%
 
9%
 
5%
 
26%