Xúc động bài thơ về lũ lụt ở xứ Nghệ
Bắt gặp bức ảnh này, mình đã dừng lại xem rất lâu. Nó thực sự gợi cho người xem những cảm xúc đớn đau khó tả.

Còn nhớ hôm nào người xứ Nghệ sốt sắng gói bánh, gom hàng gửi đi cứu trợ. Vậy mà…

QUÊ MÌNH XỨ NGHỆ

Nắng cháy rồi lại lũ ngập triền miên
Thương cánh võng oằn lưng gánh hai đầu đất nước
Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Quảng Nam Nghệ An kẻ đi sau người bước trước
Trắng cả một trời vắt kiệt sức còn đâu!

Mới hôm nào cả xóm thức suốt đêm thâu

Vuốt phẳng gói đồ, bảo nhau cho thêm lửa chăm nồi bánh
Từ em nhỏ đến cụ già người nghèo chẳng hề ai trốn tránh
Của ít lòng nhiều nâng niu gửi vào trong…

Chuyến đi nào nước mắt cũng rưng rưng

Bão lũ chẳng đến nơi nỗi đau Nghệ An vẫn quặn lòng sẻ nửa
Đoàn xe nối nhau đưa các anh về sau đêm sạt lở
Đất Nghệ nghẹn ngào nuốt giọt lệ hoà chung.

Rồi hôm nay lũ mới lại chất chồng

Nhà cửa ruộng đồng công sức mồ hôi bỗng chốc ra đi sạch sẽ
Dáng cha mẹ chị em tôi dắt díu nhau trong chiều mưa lặng lẽ
Đắng đót lòng qua điện thoại “đập bể nước càng dâng”.

Xin lạy trời đừng nổi tiếp bão dông

Để miền Trung và xứ Nghệ tôi thêm một lần đau nữa
Đừng cho tiếng khóc than giữa thời bình thêm thương tâm nức nở
Trách phạt gì mà nỡ dội thế trời ơi!

Xứ Nghệ tôi mảnh đất vốn kiên cường
Trong vất vả luôn vươn mình sống dậy
Củ khoai sắn suốt bao đời nay cứ âm thầm như vậy
Đâu dễ gì khuất phục trước thiên tai.

Đất Nghệ anh hùng sẽ trụ vững hẹn ngày mai!


30/10/2020

Nguyễn Lan

 
Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
60%
 
10%
 
5%
 
23%