Xuyến chi nở muộn
Mùa hè năm ấy mẹ nói muốn tìm một chốn riêng cho cả gia đình chúng tôi, ba thương mẹ nên đồng ý. Cả nhà tôi trả căn phòng trọ chật chội ở Bình Dương, ba bỏ nghề xe ôm gắn bó ngót nghét chục năm trời, đành mang cả nhà về quê ông bà nội ở. Mẹ tôi sau khi sinh em Thương thì yếu lắm, phải nghỉ làm công nhân ở nhà máy đóng giày cả năm.

truyện ngắn xuyến chi nở muộn

Quê ông bà nội tôi ở Triệu Sơn, nơi có nhiều ngọn đồi xanh mướt xen lẫn những cánh đồng lúa chín vàng bao la. Ông bà dành hết tiền tiết kiệm tuổi già mua một căn nhà khác gần chợ để làm hàng xáo, nhường lại căn nhà trong làng cho chúng tôi. Nhà tôi không có ruộng để làm, chỉ có một mảnh vườn không nhỏ cũng không to. Nhà mới nằm quay lưng lại với ngọn núi Nưa đứng sừng sững đằng xa. Vườn có một cái ao đầy váng vàng bên hông nhà, vài con cá trắm ngoi lên đớp đớp mấy tàu lá chuối xanh. Một cây cầu nhỏ bắc dưới thân cây dừa mọc bên bờ ao làm cầu tiêu, xung quanh không gì che chắn. Sau này tôi mới hiểu vì sao mẹ nói muốn một căn nhà của riêng chúng tôi, chỉ là như thế thì không cần trả tiền phòng trọ mỗi tháng, tiền sinh hoạt và học hành của chúng tôi ở quê cũng rẻ hơn rất nhiều. Mẹ cũng không còn phải thấp thỏm lo âu cả ngày lẫn đêm chuyện tai nạn khi ba chạy xe ôm ngược xuôi ngoài đường.

Vùng quê này ban đêm tối đen như mực, yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng và ếch nhái, hoàng hôn thì buồn đến nao lòng. Nhưng tôi thích chợ quê, thích khung cảnh hoang tàn của chợ vào ban trưa, những túi ni lông và vỏ bánh trái rơi vãi đầy mặt đất, chó mèo lê lết mũi đi lùng sục kiếm ăn, có thứ mùi đặc trưng bao trùm dày đặc trong không khí.

Có một điều mà cuối cùng mẹ cũng hiểu, nếu đã nghèo thì dù trốn chạy đến đâu nó cũng sẽ bám riết lấy mình không buông. Những luống rau xanh mướt mẹ trồng, những con cá béo múp câu lên đem bán không thấm tháp vào đâu. Ba đi làm phụ hồ nhưng người mướn cứ ngày một ít. Chán nản đâm ba sinh ra rượu chè, rượu vào ba như trở thành một con người khác. Ba chửi mẹ, đánh mẹ có bữa thâm tím cả người, sáng ra lại xin lỗi với vẻ mặt ân hận. Mẹ sợ em Thương ngã xuống ao trong lúc không ai để ý nên ba dành hơn nửa tháng làm một hàng rào chắc chắn bao quanh ao. Thế mà một buổi tối ba uống say vô rồi đập vỡ bát cơm, đạp ngã một đoạn hàng rào, chửi oang oang:

- Ba mẹ con mày ôm nhau nhảy xuống ao chết hết đi, cho đời ông hết khổ.

Mẹ ôm chúng tôi vào lòng chỉ biết khóc, mẹ không trách móc cũng không phản kháng. Tình yêu hai người dành cho nhau có phải là chẳng thắng nổi áp lực cơm áo gạo tiền không? Bệnh lo âu của mẹ ngày càng nặng, mẹ bắt đầu lo lắng cả những chuyện còn chưa xảy ra và đôi khi là vô lý.

Sáng sớm hôm sau ba cẩn thận gia cố lại hàng rào bao quanh bờ ao. Trời đang giữa đông nên nước ao lạnh ngắt, ba chỉ mặc một cái quần đùi xuống ao bắt cá, cả người tím tái đi vì lạnh, rồi ba đi hái rau mùi tàu nấu một nồi cháo cá thơm phức cho cả nhà. Ba nhẹ nhàng hỏi mẹ tối qua có bị ba làm đau chỗ nào không, mẹ chỉ cười xòa nói không bị làm sao cả. Làn khói nghi ngút bốc ra từ nồi cháo cá nóng hổi sưởi ấm cả mùa đông lạnh lẽo.

***
Cuối năm lớp bốn, bức tranh vẽ cảnh chợ quê của tôi được giải nhất cuộc thi vẽ tranh cấp huyện. Tôi mơ mộng sau này sẽ trở thành một họa sĩ tài năng, vẽ những điều bản thân yêu thích. Tiền thưởng tôi dự định đưa hết cho mẹ, bảo mẹ đi mua thuốc chữa bệnh. Cầm tờ giấy khen và phong bì tiền thưởng trên tay, đôi chân nhẹ tênh của tôi như đang bước đi trên những đám mây màu hồng, ngọn tre đầu làng hò reo trong gió và bầu trời trong xanh cao vút rộng thênh thang.

- Tiền con cứ giữ lấy sau này phòng khi cần dùng đến. Vân này, cô Hồng em ruột ba con ở trong Nam hiếm muộn nhiều năm nay, giờ cô muốn có một đứa vào ở với cô chú cho vui. Ba mẹ thương cả hai đứa, nhưng em con còn nhỏ nên ba mẹ để nó ở nhà. Mong con hiểu cho ba mẹ.

Tấm giấy khen và phong bì tiền thưởng từ trên tay tôi vô thức rơi tuột xuống nền nhà.
- Con không hiểu, người một nhà thì phải ở chung với nhau chứ tại sao con lại đi ở nhà người khác. Con sẽ ăn ít hơn, viết ít tốn giấy mực hơn, không đi học thêm nữa, không mua quần áo mới, giày dép mới và ăn quà chợ nữa. Xin ba mẹ cho con ở nhà mình. Con cũng không muốn phải xa em Thương.

Tôi vừa nói vừa khóc nấc lên, ngước đôi mắt đáng thương rưng rưng nhìn mẹ. Khuôn mặt mẹ tôi bỗng trở nên lo lắng đến phát hoảng, ôm chặt tôi vào lòng:

- Được rồi, được rồi, không đứa nào đi đâu nữa, mẹ sẽ nuôi hết cả hai đứa.

Rốt cuộc tôi được ở nhà, nhưng chỉ một năm sau, một năm mà sao dài đằng đẵng đến thế, đứa trẻ mười một tuổi là tôi buộc phải chín ép, buộc phải hiểu chuyện mà lớn lên. Những cơn say của ba tôi ngày càng nhiều, những trận đòn roi mẹ phải chịu, những giọt nước mắt của em Thương, những bữa cơm ngày càng đạm bạc, những cơn lo âu không đầu không cuối của mẹ ngày càng nặng. Cuối cùng vào một buổi trưa mùa hạ nóng như thiêu như đốt, tôi nằm trên giường dịu dàng thủ thỉ vào tai mẹ:

- Hay là mẹ cho con vào ở với cô Hồng đi, ở quê mình buồn quá à, vào trong đó có khi lại vui hơn. Vào trong đó cô Hồng nhất định mua cho con nhiều truyện tranh và cả quần áo đẹp. Vả lại năm sau con vào cấp hai, chuyển trường cũng tốt.

Mẹ rốt cuộc tin lời tôi nói, lần đầu tiên trong đời tôi học cách nói dối trắng trợn đến như thế. Hai mươi bảy ngày sau, cô chú ra tận quê đón tôi vào miền Nam. Bữa tôi đi, ba chỉ ngồi uống rượu, mẹ khóc dặn tôi phải hiểu chuyện, phải ngoan ngoãn. Em Thương cũng khóc nắm chặt lấy tay tôi không buông, bảo chị Vân đi nhanh rồi về chơi với em. Nó đưa cho tôi con cào cào khô gấp bằng lá dừa mà nó thích nhất. Hoàng hôn ở quê chiều hôm đó buồn đến nao lòng. Ngọn núi Nưa sau nhà vẫn sừng sững đứng đó, nhưng tôi phải rời đi rồi.

***
Kể từ ngày hôm ấy, dù chỉ là một đứa trẻ, tôi nghĩ mình đã triệt để hiểu đồng tiền ảnh hưởng như thế nào đến cuộc đời của chúng ta. Tôi bắt đầu học cách nuốt ngược nước mắt vào trong, học cách ngẩng đầu lên mỉm cười bước đi. Cô tôi làm giáo viên dạy tiểu học, chú làm việc trong một doanh trại quân đội gần nhà. Chú không hút thuốc, rất hiếm khi uống rượu mà có uống cũng không say, không to tiếng chửi ai bao giờ. Cô tôi thì khó tính và nghiêm khắc, nhưng tôi tự nhủ nó sẽ tốt cho việc vào đời của tôi sau này. Tôi tỏ ra hiểu chuyện và ngoan ngoãn như mẹ dạy. Tôi biết vị trí của mình, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, đôi khi trong cả nhịp thở. Tôi luôn cố gắng học thật giỏi, từ nhỏ tôi đã học được một điều, người lớn lúc nào cũng yêu quý và dành nhiều thiện cảm cho những đứa trẻ học giỏi. Tôi chăm chỉ làm hết việc nhà từ nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa sau giờ học. Nhưng tôi nhớ nhà da diết, tôi dành thời gian vẽ tranh vào tối muộn khi mọi người đã đi ngủ. Tôi vẽ em Thương với đôi mắt to tròn bướng bỉnh, vẽ mẹ xinh đẹp nhưng xanh xao và vẽ ba có làn da nâu rám nắng, đôi mắt lúc nào cũng buồn rười rượi, tôi sợ mình sẽ quên mất khuôn mặt của cả nhà. Tôi vẽ lại cảnh chợ quê, vẽ những cánh đồng lúa chín, vẽ cây dừa bên bờ ao, vẽ cả ngọn núi Nưa với những đám mây mù bao quanh vào mùa đông.

Tôi được lo ăn học đàng hoàng suốt những năm cấp hai và cấp ba, thi thoảng được nhận quà, khi thì cuốn truyện tranh mới ra, khi thì đôi giày mới, khi thì hộp bút chì màu. Tôi được về nhà tất cả hai lần, tôi nhét tất cả giấy khen nhận được vô một cái hộp bánh bằng thiếc, đem về khoe với ba mẹ. Có cái váy đẹp nhất, tôi cố tình không mặc từ mấy năm trước để dành còn mới nguyên mang về cho em Thương. Tôi dùng tiền tiết kiệm mua cho em một con gấu Teddy màu be đang cười rất dễ thương. Mẹ tôi gầy sọp đi, mắt thâm quầng, mẹ bị thêm bệnh thiếu máu tim cục bộ và đau lưng. Ba vẫn uống nhiều rượu và tự trách mình vô dụng. Không biết ba mẹ có nhận ra không, em Thương của tôi ngày càng lì lợm và bất cần, cô giáo nói em rất thông minh nhưng lại không chú ý việc học. Em cũng không còn quấn quýt tôi như ngày xưa. Bản thân tôi muốn làm rất nhiều thứ, muốn thay đổi rất nhiều chuyện, nhưng một đứa bé như tôi, thì có thể thay đổi được chuyện gì đây?

Thời điểm chọn trường để thi đại học cuối cùng cũng đến. Tôi không chọn thi vào mỹ thuật, bỏ lại phía sau niềm đam mê trở thành họa sĩ. Tôi từng đọc được một bài báo với tựa đề thế này: “Vì sao con nhà giàu chọn học nghệ thuật, còn con nhà nghèo chọn học kinh tế?”. Năm ấy tôi đỗ á khoa Đại học Kinh tế TP.HCM, người vui nhất là ba tôi, ông cười suốt cả tuần nhưng sau đó tôi để ý thấy đôi mắt ông lại buồn nhiều hơn cả ngày xưa. Kể từ dạo ấy ông cai rượu thật, không đụng đến một giọt. Mỗi chiều hoàng hôn, ông bắc chiếc ghế đẩu ra hiên nhà ngồi rít thuốc lào, đôi mắt buồn nhìn xa xăm, thi thoảng đôi lông mày nhíu chặt lại.
Tôi mới nhập học được hơn hai tháng thì nhận được điện thoại bàn từ em Thương vào tối muộn. Nó nói không rõ lời vì khóc nghẹn.

- Chị Vân ơi ba mất rồi, chị nhanh về nhà đi.

Tôi ngã khuỵu xuống nền nhà khi nghe tin. Tôi được biết xác ba hiện giờ còn đang ở tận bên Campuchia chưa được đưa về nhà. Mẹ thì bị ngất đang nằm ở bệnh viện huyện. 5 giờ 30 phút sáng ngày hôm sau tôi có mặt ở sân bay Sao Vàng, sau đó bắt taxi tới bệnh viện huyện thăm mẹ. Khi tôi tới nơi trời cũng vừa sáng, mẹ đang nằm ở khoa hồi sức cấp cứu. Em Thương vừa phải về nhà lo cho lợn gà và con chó mực nhà tôi nuôi. Mẹ nhìn thấy tôi thì nước mắt không ngừng rơi:

- Ba dặn mẹ là đừng kể với con, để cho con yên tâm học hành. Mẹ vay ông bà nội được hai mươi triệu đưa cho người ta để ba con được đi Campuchia chặt cây thuê. Được hơn một tháng thì người ta báo tin là ba con bị cây gãy đè vào đầu.

Mẹ nói tới đây thì lại chảy nước mắt, nhìn mẹ xanh xao quá, tôi thấy xót xa vô cùng. Tôi đưa cho mẹ hộp sữa mình mới mua ở cổng bệnh viện.

- Mẹ ơi mẹ gắng lên được không, mẹ nghĩ cho con và em Thương nữa. Bọn con giờ chỉ còn có mẹ thôi.

Câu nói của tôi hình như có tác dụng với mẹ, ba ngày sau mẹ được xuất viện, nhìn có sức sống hơn một chút. Nhìn mẹ cố nhai từng miếng cơm như người nhai rơm, tôi đau đớn trong lòng. Em Thương cả người cứ ngẩn ngơ suốt mấy ngày nay, nhiều lúc nó cư xử như ba tôi vẫn còn sống, chỉ là ông đi xa chưa về nhà thôi. Tôi ôm chặt nó vào lòng, hết vuốt tóc rồi vuốt má nó. Nhưng tôi biết nó hay trốn ở trong buồng khóc một mình, mũi miệng như bị ai đó bịt chặt. Vì ba tôi đi chui sang Campuchia nên phải qua xác minh lòng vòng, chi phí để đưa được về quê nhà an táng cũng nhiều. Ông bà nội và cô chú đứng ra lo phần lớn, mẹ tôi góp vào sợi dây chuyền vàng ông bà ngoại cho lúc cưới. Hôm đưa ba tôi đi chôn ngoài đồng, mưa phùn bao trùm xóm làng, từng cơn gió đông bắc ùa về lạnh thấu xương, con đường ra ngoài đồng lầy lội bùn đất.

Khuôn mặt rám nắng của ba tôi cười thật tươi, nấu nồi cháo cá nghi ngút khói cho cả nhà vào mùa đông tám năm trước hiện lên trước mắt tôi, như chỉ mới ngày hôm qua. Rốt cuộc tôi không thể kìm nén nổi nữa, ôm mặt khóc rống lên như thể trời long đất lở cho tới khi cạn sạch sức lực, tôi cào từng nắm bùn đất cho xuống nơi ba sẽ an nghỉ, cầu trời đừng cho mưa nữa.

Ông bà nội mất đi đứa con trai duy nhất, đứa con từng được giao cho trọng trách sẽ giữ hương hỏa của gia đình. Cô tôi thì hiếm muộn, ba tôi lại sinh liền hai đứa con gái. Sau khi ba tôi mất thì ông nội đau buồn nhiều quá lại thêm có bệnh trong người, ông bệnh mấy tháng trời rồi nằm liệt giường không đi lại được nữa. Bà nội đem hết mọi đau buồn mất mát đổ lên đầu mẹ tôi và hai chị em tôi. Bà cứ đay nghiến đi đay nghiến lại những câu không bao giờ chán:

- Không vì nuôi hai chị em mày ăn học thì bố mày đâu phải sang nơi đất khách quê người đi làm rồi chết khổ sở như thế. Mẹ mày là vợ mà không làm được cái tích sự gì cho gia đình này, suốt ngày chỉ biết khóc lóc.

Bà nội trong lúc căm phẫn đã đòi lại căn nhà từng nhường cho chúng tôi. Giờ chẳng còn nhà của riêng chúng tôi nữa. Tôi bảo mẹ hay là đi với con, cả em Thương nữa, cả ba người chúng tôi vô Nam thuê phòng trọ sống cùng nhau. Nhưng mẹ bảo sống chết gì cũng phải ở lại với bà nội. Mẹ bảo mẹ nợ bà nhiều thứ lắm, nợ bà một mái nhà, nợ bà tiền bạc, nợ bà cả mạng người. Mẹ sẽ trả hết, khi nào trả hết mẹ sẽ đi với tôi, mẹ hứa. Em Thương nó đã quyết định bỏ học để đi làm, ai khuyên gì nó cũng bỏ ngoài tai, nó càng lớn càng lì, không ai thuyết phục được. Nó bảo có chết cũng không sống cùng bà nội, nó sợ không nhịn được lại hỗn láo với bà. Nhưng nó bảo nó sẽ xin việc làm ở Hà Nội, dù gì cũng dễ về thăm mẹ hơn là tận trong Nam xa xôi.

Khi tôi học đại học cuối năm thứ hai, cô tôi sau bao tháng ngày chạy chữa và cúng bái khắp nơi đã mang thai một bé trai. Cả nhà ai cũng vui mừng. Tôi tự nhủ mình sẽ không làm phiền cô nữa vì cô còn phải nuôi con của cô, tôi lao vào làm thêm bất kể công việc gì miễn là được trả công, tranh thủ học bài vào tối muộn. Mùa hè năm ấy, trong một buổi trưa khi tôi đang đi bán hàng ở hội chợ thì nhận được tin nhắn của em Thương: “Chị Vân ơi, em phải làm sao đây, em mang thai rồi, thằng Quân nó không chịu nhận con, bỏ qua Malaysia đi xuất khẩu lao động rồi”.

Đầu óc tôi choáng váng, ráng hết sức bán hàng cho xong cái hội chợ vào chiều muộn rồi nhận tiền ra về. Trong suốt đoạn đường, đầu óc tôi rối như tơ vò, không nghĩ ra được cái gì thông suốt. Tôi là ai, tôi rốt cuộc là ai mà nó thể quyết định sống chết của một đứa bé, nhưng nếu đẻ ra thì ai nuôi, em tôi thi thoảng vẫn phải xin tiền người này người kia để sống, tôi thì đang đi học chưa lo nổi thân mình, mẹ tôi bị bệnh không đủ lo tiền thuốc, bà tôi thì có ông ốm nằm liệt giường, cô tôi thì mới mang thai. Tôi dùng hết lý trí mình có đảo qua một vòng hết những người xung quanh nhưng vô vọng. Tôi đành nhắn tin lại cho em tôi: “Em cho chị ít thời gian suy nghĩ”. Những đêm sau đó tôi thường nằm mơ thấy em Thương ngày nhỏ phải chứng kiến cảnh ba say rượu rồi đánh chửi mẹ, chứng kiến cảnh mẹ ngày ngày đau yếu mà không có tiền chữa bệnh, ăn uống đạm bạc, quần áo sách vở không đầy đủ. Có lẽ những năm tháng đó khi nghĩ tới tôi thấy xót xa, nhưng ở trong hoàn cảnh đó mà lớn lên thì không hề dễ dàng. Em tôi trở nên lì lợm và sống buông thả cũng là điều không thể trách nó hết được. Tôi chẳng có tư cách gì để mà đem đạo lý ra nói nó.

Mấy ngày sau tôi bắt tàu về quê, không nói cho ai biết cả. Đôi khi tôi muốn ích kỷ tạo nên một thế giới của riêng mình, hoàn toàn được yên tĩnh ở trong đó. Tôi đi về căn nhà cũ của chúng tôi. Hàng xóm cạnh nhà tôi có hai hộ, một hộ chỉ có người đàn bà điên là mẹ đơn thân từ mười mấy năm nay, đứa con đi làm ăn xa ở thị xã. Một hộ đã chuyển đi nơi khác sinh sống, cửa nhà im lìm đóng chặt. Hai bên ngõ vào nhà tôi hoa kim xuyến chi cánh trắng nhụy vàng mọc khắp nơi, cỏ xanh um tùm. Tôi đến bên bờ ao, ngồi ngắm nhìn hoàng hôn buồn đến nao lòng dần buông cho đến khi trời tối hẳn. Buổi tối mùa hạ, trăng sáng vằng vặc, một mình tôi lang thang ra ngoài đồng thăm mộ ba tôi. Cánh đồng vừa gặt trơ ra những gốc rạ, mùi bùn bốc lên nồng nặc dưới cái nóng hầm hập của mùa hạ, tiếng ếch nhái ồm ộp kêu vang đồng.

Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ trò chuyện với ba tôi, tôi kể rất nhiều chuyện, nhưng ba tôi chỉ im lặng, ngay cả một tiếng ừ đáp lại cũng không có. Nói hết những gì muốn nói thì tôi ra về, mở cửa ngủ lại nhà tôi một đêm trên chiếc giường trải lá dừa khô, sáng sớm bắt tàu về lại Sài Gòn. Ngày hôm đó tôi như một người mộng du, hoàn toàn không theo những gì mà lý trí làm khi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho em tôi, rốt cuộc tôi đã có câu trả lời cho nó, dĩ nhiên đó chỉ là ý của tôi, người quyết định cuối cùng vẫn là nó. Nhưng vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên một âm giọng khô khốc:

- Em phá rồi, đi với bạn. Giờ chỉ ra ít máu và còn đau hơi đau bụng. Bác sĩ nói uống thuốc nghỉ ngơi vài tuần sẽ khỏi, chị khỏi lo.

Khốn nạn là trong lòng tôi lại có một cảm giác nhẹ nhõm, cái cảm giác ấy mạnh hơn cả cảm giác đau lòng và tội lỗi. Sau này tôi mới biết đó chỉ là cảm giác nhất thời. Khi tôi bế đứa con trai của cô tôi vào lòng, tôi đều nhìn thấy đâu đó hình bóng cháu tôi, nó đang cười, đang khóc, đang tập đi, tập nói rồi bỗng dưng tan biến vào không trung, trở thành một lớp bụi mờ. Cảm giác như có ai đó bóp nghẹt trái tim tôi đến khó thở, tôi loạng choạng bám lấy cầu thang nhà cô tôi, từ từ ngồi xuống cố thở hắt ra từng hơi.

Tết năm ấy tôi và em tôi về quê ăn tết khi tiết trời vẫn còn lạnh. Em Thương giờ trông cũng xanh xao ốm yếu như mẹ tôi, nhưng em tôi mới chỉ có hai mươi mốt tuổi. Tôi lại vuốt tóc rồi vuốt má nó, bảo nó em còn có chị và mẹ, nó chỉ nhìn tôi rồi gượng cười một cái. Bà tôi giờ suốt ngày ho sù sụ, cũng chẳng còn mấy sức mà chửi, cũng có thể nỗi đau của bà cũng nguôi ngoai dần theo thời gian. Ông tôi nằm lâu, da lưng lở loét nhiều chỗ, chân tay chỉ còn da bọc xương, ông thấy con cháu về cứ cười ngơ ngơ, đầu tóc bạc phơ.

Thấy ba lô của em Thương lấm lem bùn đất, mẹ tôi đem đi giặt, trong lúc giặt thì lấy hết đồ bên trong ra. Mẹ bất ngờ khi nhìn thấy tờ giấy siêu âm cái thai của em tôi, mẹ sa sầm mặt mày chạy vào nhà hỏi nó:

- Đứa bé này rốt cuộc là thế nào?

- Không còn nữa, con phá rồi. Đẻ ra thì ai nuôi?

Mẹ nhìn em tôi kinh ngạc không chớp mắt, những giọt nước mắt chưa kịp rơi ra thì mẹ đã ngã gục xuống nền nhà ngất đi. Cả nhà tôi hốt hoảng gọi xe cấp cứu, bác sĩ nói tim mẹ đã ngừng đập sau cơn nhồi máu cơ tim, không cứu được nữa. Mẹ tôi bị bệnh thiếu máu cơ tim cục bộ nhiều năm nay, bệnh đã trở nặng và biến chứng do không được điều trị tốt.

Mộ của mẹ được chôn cạnh mộ của ba. Đời mẹ khổ nhiều quá rồi, tôi mong rằng ở thế giới bên kia mẹ sẽ có một cuộc sống vui vẻ bình an. Tôi xếp mấy hòn đá nhặt ở khe suối chồng lên nhau, làm cho cháu tôi một cái mộ nhỏ xinh. Tôi trồng xung quanh rất nhiều hoa kim xuyến chi, loài hoa này mọc nhiều ở nhà cũ, từ trước khi chúng tôi chuyển tới đó sinh sống. Đi Nam về Bắc, tôi vẫn thấy kim xuyến chi là loài hoa đẹp nhất. Bà tôi cho hai chị em căn nhà trong làng, nhưng chúng tôi đã quyết định có thiếu tiền đến mấy cũng sẽ không bao giờ bán. Cô chú hỗ trợ ông bà thuê một người giúp việc, phụ bà chăm sóc ông nội. Em tôi trước khi ra lại Hà Nội, có nói với tôi một câu: “Những người em yêu thương cuối cùng cũng bỏ em mà đi hết”.

Ngày tôi bước lên bục nhận tấm bằng tốt nghiệp đại học loại xuất sắc (chỉ có bốn sinh viên trong khoa tôi được nhận tấm bằng ấy). Nước mắt tôi cứ thế tuôn ra không ngừng, làm cô hiệu phó đang trao bằng cũng phải bối rối. Cô nói chưa bao giờ trao bằng cho sinh viên mà thấy một em nào khóc nhiều đến thế. Cô không biết vì sao tôi nhất định phải lấy về cho được tấm bằng đại học ấy và trả giá đắt ra sao để được đứng ở đây. Tôi vì muốn chứng minh cho ông bà nội tôi, cho bố tôi rằng dù mẹ sinh ra hai đứa con gái nhưng con gái cũng sẽ làm nên chuyện, tôi muốn sau này sẽ kiếm việc làm thật nhiều tiền, mời bác sĩ giỏi nhất chữa bệnh cho mẹ, lo cho em Thương của tôi đi học lại hoặc ít nhất là đi học nghề, và tôi đã bỏ lại phía sau cả ước mơ trở thành họa sĩ của mình. Nhưng chỉ trong bốn năm đại học, bốn năm ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng đã cướp đi ba tôi, cháu tôi, rồi cả mẹ tôi, mẹ rốt cuộc cũng chẳng đợi được tôi.

Tôi bắt tàu ra Hà Nội gặp em Thương, mùa thu đẹp quá, cây cối trút từng cơn mưa lá vàng xuống lòng đường, thời tiết lành lạnh dễ chịu, những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi nhuộm trắng cả phố phường. Tôi hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực rồi thở ra nhè nhẹ. Tôi đợi em tôi ở một quán trà đá vỉa hè, nằm bên dưới một tán cây hoa sữa đang nở rộ, hương hoa sữa nồng nàn trong không khí.

Em tôi vẫn gầy và xanh xao, khuôn mặt nó đượm buồn nhìn tôi cười gượng một cái. Tôi rút từ túi áo ra con cào cào khô gấp bằng lá dừa. Vẻ mặt em tôi ngạc nhiên:

- Chị vẫn còn giữ à?

- Dĩ nhiên, đây là món quà chị thích nhất mà.

Em tôi bỗng nở một nụ cười thật tươi hiếm thấy.

- Thương này, em có muốn hai chị em mình sống cùng nhau không? Nếu em muốn ở Hà Nội chị sẽ ra đây sống với em, nếu em muốn vào trong Nam thì chị sẽ đón em vào trong đấy. Giờ chỉ còn có hai chị em mình, chị sẽ chăm sóc em thật tốt, không rời xa nhau nữa.

Em tôi nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

(Khuyết danh)
Thăm dò ý kiến Nhận xét của bạn về trang web này?
 
57%
 
10%
 
5%
 
26%